Soạn bài Khe chim kêu của Đường Vương Duy

Soan bai Dieu minh gian – Đề bài: Soạn bài Khe chim kêu của Đường Vương Duy

1. Bài thơ “Điểu minh giản” ( Khe chim kêu) của nhà thơ đời Đường Vương Duy là một bài thơ mang cảm hứng thiền rõ nét. Bức tranh thơ thể hiện được hài hòa giữa con người với tự nhiên, mang đến cho người đọc cảm giác thư thái, tĩnh tại cũng như sự an nhiên, nhẹ nhõm trong tâm hồn.
Trong bài thơ “Điểu minh giản” bên cạnh sự xuất hiện của con người, nhà thơ Vương Duy còn vô cùng tinh tế khi đi khắc họa không gian rộng lớn, thanh vắng của núi rừng trong đêm xuân, là những âm thanh vang vọng của những con chim rừng.

Và một hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ cho bức tranh thơ của Vương Duy, đó chính là hình ảnh hoa quế nhẹ rơi. Cây quế là một loại cây có cành lá sum sê nhưng có hoa rất nhỏ, những cánh hoa quế rơi rụng trong không gian có thể nói là rất khẽ khàng, nếu như không có một tâm hồn tinh tế, giác quan không nhạy bén thì khó có thể nhìn ra những nhịp vận động của nó trong không gian. Nhưng trong bài thơ này, nhà thơ Vương Duy không chỉ cảm nhận được sự chuyển động của những cánh hoa quế rơi mà còn tái hiện lại một cách chân thực, sống động nhất:

“Nhân nhà quế hoa lạc
Dạ tĩnh xuân sơn không”

Dịch:

( Người nhàn hoa quế nhẹ rơi
Đêm xuân lặng ngắt trái đồi vắng tanh)

Qua chi tiết cánh hoa quế rơi, ta có thể cảm nhận được rõ nét tâm hồn cũng như những tình cảm sâu kín của nhà thơ Vương Duy:

+ Trước hết, ta thấy ở Vương Duy một tình yêu cuộc sống da diết, mãnh liệt, tình yêu, sự gắn bó ấy đã làm cho nhà thơ cảm nhận được những chuyển động nhẹ nhàng, tưởng như không thể cảm nhận được của tự nhiên, đất trời, mà ở đây được cụ thể bằng những cánh hoa quế.
+ Vương Duy là một nhà thơ có tâm hồn đa cảm, sự cảm nhận đầy tinh tế, nhà thơ không chỉ có khả năng phát hiện ra những nhịp vận động nhẹ nhàng, vô hình nhất mà còn tái hiện lại sống động, gợi cảm đến mức người đọc cứ ngỡ những cánh hoa quế đang rơi rụng ngay trước mắt mình.

Loading...
soan bai khe chim keu

2. Bài thơ không chỉ tinh tế về cảm nhận, đa dạng về màu sắc và âm thanh mà còn thể hiện được mối quan hệ giữa động và tĩnh, giữa hình và âm. Đây cũng là một trong những cảm hứng chủ đạo trong các bài thơ Thiền.

+ Trước hết, bài thơ “Điểu minh giản” chính là sự kết hợp hài hòa giữa âm thanh và màu sắc. Đó là hình ảnh những cánh hoa quế nhẹ rơi giữa không gian mùa xuân đầy lắng đọng, hình ảnh của những chú chim núi trong trạng thái giật mình hoảng hốt. Những hình ảnh đa dạng của không gian núi rừng rộng lớn như được hòa nhịp, đồng điệu với những âm thanh vang vọng, da diết của những chú chim rừng. Âm thanh ấy càng làm cho bức tranh đêm xuân thêm sinh động, gợi cảm.

+ Sẽ không quá khi nói rằng nhà thơ Vương Duy đã tạo nên một bức tranh tuyệt tác có sự hài hòa về hình- điệu mà còn là sự kết hợp giữa hai đối cực vốn không hề liên quan đến nhau, đó là động và tĩnh. Khung cảnh đêm xuân đầy tĩnh lặng chợt như xao động bởi nhịp vận động của những cánh hoa rơi, dù rất nhẹ, rất khẽ nhưng không gian ấy không còn tĩnh lặng như ấn tượng ban đầu nữa. Hình ảnh núi đồi vắng tanh gợi ra cảm giác choáng ngợp, cô đơn khiến cho những chú chim núi cũng phải giật mình hoảng hốt. Nhưng rồi sự tĩnh lặng ấy lại bị phá vỡ bởi âm thanh da diết, vang vọng của tiếng chim trong khe núi.

Mọi cảnh vật trong bài thơ đều hài hòa đến tuyệt diệu, chúng đan xen hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên nhất, những đối cực vốn mâu thuẫn cũng được dung hòa tuyệt phối.

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan