Soạn bài Chương trình địa phương (phần văn)

Soạn bài Chương trình địa phương (phần văn)

Văn bản nhật dụng ở lớp 8 đề cập những vấn đề:

Môi trường (thông tin về ngày Trái Đất năm 2000)
Các tệ nạn của xã hội, ma túy, thuốc lá (ôn dịch, thuốc lá)
Dân số và tương lai loài người (bài toán dân số)
Vấn đề ở quê hương em
Dân số được ổn định
Tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình được thực hiện sâu sắc
Chương trình giáo dục được các hộ gia đình quan tâm

Hiện nay, ở quê em đang ngày càng phát triển và ổn định hơn. Nhờ sự quan tâm của chính quyền địa phương mà cuộc sống của mỗi hộ dân dần được khắc phục tình trạng hộ nghèo, hộ cận nghèo. Kế hoạch hóa gia đình được thực hiện nghiêm túc và có hiệu quả, mỗi gia đình chỉ dừng lại ở hai con và chăm sóc con cái tốt hơn. Điều đó cho thấy được 90 hộ dân trong tổng 110 hộ dân giành bằng  gia đình văn hóa. Đồng thời, chương trình giáo dục đặc biệt được các phụ huynh quan tâm và đề cao. Các em được đến trường đầy đủ và có điều kiện học tập, sinh hoạt tốt hơn lúc ở trường hoặc về nhà. Đời sống kinh tế cũng dần được ổn định với các mô hình VAC, chăn nuôi và trồng trọt được đẩy mạnh. Qua đó, ta thấy được chính sách của chính quyền cũng như của các hộ gia đình đã mang lại đời sống ổn định, ấm no trên chính mảnh đất quê hương mình.

Đề tài cá nhân: Khúc giao mùa

Loading...

"Có ai đó đã từng nói rằng, mùa thu là mùa của sự chia lìa, tàn úa, là những cái nắm tay không muốn rời, là những cuộc đưa tiễn một người ra đi- một người ở lại. Liệu rằng có đúng?. Họa chăng khi cảnh vật đã không còn sự găn kết với nhau thì ta mặc định cho rằng đó là cảnh kẻ ở- người đi. Khi những tán lá phong chuyển sang màu đỏ, còn cây ngân hạnh thì chuyển sang màu vàng tươi ở xứ Hàn, những thảm “hoa anh đào tháng Mười” nở rộ trên mảnh đất Mặt Trời mọc, hay những chùm hoa sữa phảng phất trong từng cơn gió heo may lả lướt đầu mùa, sắc tím hoa thạch thảo ngập trên đường phố và những rặng hoa dã quỳ tô điểm cho phố núi mộng mơ trên mảnh đất hình chữ S. Vạn vật vẫn tươi sắc và tràn đầy nhựa sống. Há chẳng phải cho rằng mùa thu thật buồn là vô lý lắm sao?. Nhưng lòng người thì trĩu nặng, day dứt, bồn chồn và nuối tiếc. Con thuyền ra khơi để lại bến bờ hiu quạnh, sầu tư niệm. Những chuyến tàu khuất dần sau làn sương khói mờ ảo bỏ lại sau lưng là cả nỗi nhớ mong, sự ngóng trông và lòng khắc khoải. Chẳng bản ngã nào cổ xúy và chấp nhận được cho sự tiễn biệt nhưng nó không thể thiếu trên mỗi cuộc hành trình. Ai mà biết được cái nắm tay phải rời đi lúc nào cơ chứ?!. Thu qua rồi đông đến, những cơn gió heo may nhường chỗ cho những đợt gió mùa đông bắc lạnh đến thấu xương, những cơn mưa đông nhẹ nhưng cũng khiến cho ta cảm thấy như những viên đá lạnh ném mạnh vào gò má lạc lõng trên phố đông người. Nhâm nhi tách cà phê bên hiên lại nhớ đến người cũ, đến kỷ niệm, đến nụ cười, ánh mắt và cả những cái hôn trao nhau nồng nàn bên áng chiều hoàng hôn buông xuống. Đến lúc này đây người ta mới cảm thấu được nỗi cô đơn ngày một sâu sắc và ký ức in hằn trong tâm trí bao lâu giờ lại trỗi dậy như một hòn than ẩn mình trong đống tro tàn mà chỉ cần một cơn gió thoáng nhẹ qua cũng đủ làm nên ngọn lửa bùng cháy. Nhu cầu của con tim mong muốn được sưởi ấm, là lúc mà bàn tay cần đan vào một bàn tay khác. Là lúc chúng ta tìm đến nhau!"

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan